“A pa, sao cha lại nói vậy?” Hoắc Đại Thiếu đầy vẻ khó hiểu.
Từ Tam Thiếu cũng ngạc nhiên nhìn Hoắc Đại lão. Theo gã thấy, đây rõ ràng là một tin vui cực lớn, sao lại thành hung tin được chứ?!
Hoắc Đại lão không vội giải đáp thắc mắc của hai người, mà bưng chén trà lên nhấp khẽ một ngụm, mượn vị trà để át đi vị đắng của thuốc bắc còn đọng trong miệng, rồi mới chậm rãi nói: “Đơn giản thôi, đây là Hồng Kông, đã bị người Anh cai trị hơn một trăm năm. Nếu thật sự có thể để một người Hoa làm Thống đốc Hồng Kông, thì đã có từ lâu rồi, đâu cần chờ tới hôm nay?”
Từ Tam Thiếu và Hoắc Đại Thiếu đều lộ vẻ suy tư.